This is featured post 1 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
This is featured post 2 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
This is featured post 3 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012
Thông Bạch Ngày Tiếp Nối 2012 của HT Thích Nhất Hạnh
"Nếu
quý vị, trong mỗi bước chân, trong mỗi hơi thở mà có pháp lạc của Thầy thì quý
vị trên hình thức tuy mặt mũi không giống Thầy mà trong nội dung lại là sự tiếp
nối đích thực của Thầy. Cho nên pháp môn vô tướng trong tam giải thoát môn là
rất quan trọng để ta chúng ta nhận diện được thế nào là sự tiếp nối đích
thực"
Các
con đã tiếp nối Thầy được bao nhiêu?
Ở
Làng Mai, chúng ta không nói “Mừng ngày sinh nhật” mà nói “Mừng ngày tiếp nối”
(Continuation Day). Tiếp nối cái gì? Và ai tiếp nối ai? Hôm nay chúng ta quán
chiếu về sự tiếp nối của Thầy trong Thầy và trong các con của Thầy, xuất sĩ cũng
như cư sĩ. Các con tiếp nối Thầy nghĩa là sao? Sự tiếp nối có hai phần, nơi thân
tâm mình và nơi thân tâm những người được tiếp nhận những gì mình truyền trao.
Bụt có dạy về trao truyền như sau: người trao
truyền, người nhận trao
truyền và vật được trao
truyền là một. Tam luân không tịch.
Không có chủ thể trao truyền, không có người nhận trao
truyền, chỉ có sự trao truyền, thế thôi.
Trao
cái gì? Trước nhất là trao bước chân. Các con đã đặt được trên mặt đất từng bước
chân chánh niệm hay chưa? Thầy muốn nói đến chùa Tổ Từ Hiếu là nơi Thầy được Sư
Cố là Hòa Thượng Chân Thật giao cho trách nhiệm Trụ Trì. Thầy mong rằng quý thầy
và quý sư cô bên chùa Tổ thực hiện ngay được sự tiếp nối của Thầy trong từng
bước chân và hơi thở của mình. Các con hãy đặt từng bước chân chánh niệm từ
phòng ngủ đến nhà vệ sinh, từ nhà vệ sinh đến nhà trà, từ nhà trà lên thiền
đường. Các con phải thực sự tiếp nối Thầy trong từng hơi thở và từng bước chân.
Suốt sáu mươi năm qua Thầy đã liên tục trao truyền những kinh nghiệm, những thao
thức và những hoài vọng của Thầy cho bao nhiêu người qua cách Thầy nói năng, đi
đứng, ăn uống và chấp tác trong chánh niệm, qua những cuốn sách Thầy đã viết,
qua những lời Thầy thuyết giảng, hoặc trước quần chúng đông đảo, hoặc cho từng
nhóm nhỏ hoặc cho từng người. Các con đã tiếp nối Thầy được đến bao nhiêu
rồi?
Thiền
đi trong Tịnh độ
Thầy
đã trao truyền Tịnh Độ Hiện Tiền. Thiền đi trong Tịnh Độ. Xin chùa Tổ đừng xao
nhãng sự thực tập Thiền Đi trong Tịnh Độ mỗi ngày. Mọi người cùng đi trong chánh
niệm ngoài trời, mỗi ngày một lần, đó là buổi thực tập thiền hành chung. Ngoài
ra còn đi riêng từ phòng mình đến nhà ăn, từ nơi này đến nơi kia, từ tăng xá đến
nơi chấp tác... Trong giờ Thiền Đi Trong Tịnh Độ xin không nên vắng mặt bất cứ
ai. Trong giờ thiền tọa cũng thế. Xin ghi lý do vắng mặt khi phải vắng mặt. Thầy
đã trao truyền chánh niệm, năm phép thực tập chánh niệm và hơi thở ý thức mỗi
khi có cảm xúc mạnh hay có cảm thọ buồn tủi hay đau đớn phát hiện để mà ôm ấp,
nhìn sâu, làm phát khởi lòng từ bi và chuyển hoá.
Vào
ngày chánh niệm khi các vị cư sĩ đến tham dự thì mình cùng đi Tịnh Độ với các
vị ấy. Để mọi người có thể thấy được là cõi Tịnh Độ nói trong kinh không phải là
một mơ ước xa vời mà là cái có thể đạt được ngay trong giây phút hiện tại. Sau
pháp thoại ngày Chủ nhật, xin đề nghị mọi người nghỉ ngơi chừng mười lăm phút
rồi tập họp trước chánh điện để cùng Đi Tịnh Độ. Chúng ta có thể đi ngang hồ Sao
Hôm, hồ Sao Mai rồi lên đồi Dương Xuân để cùng ngồi xuống trên Tịnh Độ, thở và
thấy được sự có mặt của cõi Tịnh Độ bây giờ và nơi đây. Mình cũng ý thức và cảm
nhận được sự có mặt của nhau, đó là mình đang thật sự ngồi chơi với nhau trong
Tịnh Độ. Chúng ta đã làm được điều này trong các chuyến về của Thầy vào những
năm 2005, 2007 và 2008. Mỗi người trong chúng ta đều đã có kinh nghiệm về điều
đó. Chúng ta phải tiếp tục, phải hướng dẫn cho kỹ lưỡng mỗi khi có người Phật tử
cư sĩ tới chùa. Phải có một tập sách hướng dẫn để mọi người đọc, hiểu và đi được
trong Tịnh Độ. Người xuất sĩ hay người cư sĩ nào tới chùa Tổ cũng có thể làm
được việc đó, đi trong Tịnh Độ bây giờ và ở đây.
Không
cần xây tháp cho Thầy
Thầy
không muốn sau này quý vị xây cho Thầy một ngôi tháp ở Tổ Đình. Xây tháp như thế
sẽ không có ý nghĩa gì nếu ngày hôm nay quý vị không nối tiếp được những gì Thầy
đang trao truyền. Thầy rất không thích chuyện lấy một mớ tro từ hình hài của
Thầy rồi bỏ vào trong một cái hũ, rồi đặt vào trong tháp. Thầy không phải là cái
nắm tro đó. Không có lý Thầy chỉ là cái nắm tro ấy hay sao? Thầy nhiều hơn cái
nắm tro đó. Thầy là một thực tại linh động, đang sống, đang có mặt khắp nơi.
Trong các sư chú và các sư cô đều có Thầy, trong các vị cư sĩ quen biết đều có
Thầy. Ở chỗ nào mà có thiền hành, thiền tọa, có pháp đàm, có ăn cơm yên lặng, có
Sám Pháp Địa Xúc là có Thầy. Không được nhốt Thầy, bỏ Thầy vào trong một cái hũ
nhỏ rồi đặt Thầy vào trong một cái tháp. Thầy không muốn Thầy có một cái tháp.
Tốn đất chùa vô ích. Sư Thầy Đàm Nguyện đã xây cho Thầy một cái tháp ở chùa Đình
Quán. Đã lỡ xây rồi thì phải ghi lên trước tháp mấy chữ: “Trong này không có
gì.” Thầy không nằm trong tháp ấy đâu. “There is nothing inside”. Nếu
người ta vẫn chưa hiểu thì ghi thêm một câu nữa “Ngoài kia cũng không có gì.” Và
nếu vẫn còn chưa hiểu thì ghi thêm một câu chót là “Nếu có gì thì nó có trong
bước chân và hơi thở của bạn.” Đó là điều Thầy căn dặn các Thầy các sư cô ở chùa
Đình Quán Hà Nội và ở Tổ Đình. Đừng phí thì giờ nghĩ đến chuyện tìm đất xây tháp
cho Thầy. Đó không phải là điều Thầy nghĩ tới. Nếu có một tảng đá có sẵn thì để
vào trong hốc đá bản thảo của một cuốn sách của Thầy như
cuốn Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức thì tảng đá đó
có Thầy nhiều hơn là một cái tháp trong đó có một nắm tro. Đem tro mà rải hết ra
ngoài để nuôi cây nuôi cỏ, cho cỏ cho cây lớn lên. Đừng có ngăn ngừa sự tiếp nối
của nắm tro ấy.
Tổ
Đình cần tu học theo pháp môn Làng Mai một trăm phần
trăm
Đứng
về phương diện tu học, Thầy muốn Tổ Đình phải theo pháp môn Làng Mai một trăm
phần trăm. Pháp môn ấy là công trình của Thầy đã xây dựng nên. Có nhiều tôn túc
đã xây nên những ngôi phạm vũ thật huy hoàng. Đó là công trình lớn lao của quý
ngài. Nhưng công trình của Thầy không phải là một tòa phạm vũ nguy nga mà là
những pháp môn tu học có công năng chuyển hoá và trị liệu được cho người đương
thời.
Ngôi
tháp của Thầy: các pháp môn tu tập
Các
pháp môn tu tập ấy chính là cái tháp của Thầy. Ở Pháp Vân hay ở Tổ Đình đều phải
có cái Tháp ấy. Không phải một cái tháp bằng gạch, bằng xi măng mà là một cái
tháp của sự thực tập. Tất cả các thầy, các sư cô, các sư chú và các vị Phật tử
cư sĩ tới, ai cũng được mời đi vào cái tháp đó. Nghĩa là phải
học đi trong chánh niệm, uống trà trong chánh niệm,
biết nói năng cho từ ái và biết lắng nghe nhau.
Phương
cách quản trị
Thầy
không muốn Tổ Đình được quản trị theo phương cách cổ điển. Thầy muốn Tổ Đình
được chăm sóc, quản trị theo tinh thần mới, trẻ và dân chủ. Và sau này chức vụ
Trụ Trì sẽ được hội đồng tỳ kheo công cử mỗi ba hoặc năm năm. Công cử người nào
có khả năng sống chung hạnh phúc với cả chúng, có khả năng tiếp xúc và đến được
với mọi người. Công cử một vị nào mà cả chúng tin cậy và thương yêu, dù vị đó
còn trẻ tuổi như Thầy Pháp Hữu ở Xóm Thượng. Thầy muốn Tổ Đình sẽ tổ chức theo
mô thức của Làng Mai. Phải có một Hội Đồng Tỳ Kheo để quyết định tất cả những gì
cần quyết định ở Tổ Đình. Đó là cơ quan lập pháp tối cao của Tổ Đình. Mọi quyết
định đều phải do Hội Đồng Tỳ Kheo đưa ra. Bất cứ một vị tỳ kheo nào cũng phải
nói lên tiếng nói về cái thấy của mình trong Hội Đồng Tỳ Kheo. Đồng ý và quyết
định xong thì là vị tỳ kheo đã làm xong nhiệm vụ. Cái quyết định tối hậu là do
Tác Pháp Yết Ma của Hội Đồng Tỳ Kheo làm ra. Thầy muốn Tổ Đình bắt đầu tổ chức
như vậy ngay từ bây giờ. Tổ Đình cử ngay một Ban Chăm
Sóc (Care Taking Council – CTC) hoặc gọi cách khác
là Ban Điều Hành.
Nhân
dịp này, Thầy muốn công cử Thầy Từ Hải đứng ra thành lập ban ấy, tức là Ban Chăm
Sóc của Tổ Đình. Thầy Từ Hải tuy còn trẻ nhưng được các Thầy trong chúng tin
tưởng và yêu mến. Xin Thầy Từ Hải đứng ra lập ngay một Ban Điều Hành trong đó có
nhiều chức vụ. Và ban ấy sẽ làm việc dưới sự chỉ đạo của Hội Đồng Tỳ Kheo. Hội
Đồng Tỳ Kheo quyết định cái gì thì Ban ấy chấp hành và làm theo quyết định đó.
Các Thầy lớn, các sư anh lớn, các sư chị lớn đều sẽ đứng sau lưng để yểm trợ. Đó
là cơ quan hành pháp của Tổ Đình, chung cho cả Từ Hiếu và Diệu Trạm. Nếu cần
phải tiếp một vị Tôn Túc hoặc chủ tọa một buổi lễ lớn thì Ban Chăm Sóc có thể
thỉnh mời các vị lớn tuổi như Hòa Thượng Chí Mãn hay Thượng Tọa Từ Đạo v.v… Thầy
muốn Tổ Đình đi theo mô thức đó. Lâu lâu nếu cần thì phải ngồi lại để bổ túc và
thay đổi nhân sự của Ban Điều Hành. Sau ba, bốn năm hoặc năm năm thì Hội Đồng Tỳ
Kheo có thể đề nghị một vị khác thay thế. Nếu vị trưởng ban làm việc giỏi quá
thì có thể lưu lại thêm một nhiệm kỳ nữa. Tuy Thầy chưa viết xuống những điều
này thành văn bản, tuy đây không phải là lời di chúc nhưng đó là tuệ giác của
Thầy, là những ước muốn đích thực của Thầy khi Thầy còn sống. Nếu quý vị có
thương Thầy, có tin Thầy thì phải lập tức làm theo. Còn nếu không làm theo thì
sau này việc xây tháp, cúng giỗ, kỷ niệm, đọc điếu văn v.v... đều là những điều
vô nghĩa. Thầy nghĩ rằng cách thức này là cách thức hay nhất để mình tổ chức một
tu viện.
Ở
Tây phương, các tu viện lớn của Cơ Đốc Giáo cũng đã bắt đầu tổ chức như vậy.
Chính họ bầu lên vị lãnh đạo của họ và cứ ba năm hay năm năm thì bầu lại một
lần. Những thầy nào, những sư cô nào, những sư chú nào không thực hành theo quy
chế và mệnh lệnh của Đại tăng, không chịu đi theo quy luật của tu viện thì sẽ
không được ở lại Tổ Đình. Bởi vì nếu để họ ở lại thêm ở Tổ Đình thì sẽ làm hư
những người khác. Đó là những điều Thầy muốn chia sẻ chiều nay. Nếu muốn tiếp
nối Thầy thì đó là cách tiếp nối hay nhất. Còn nếu không làm được những cái đó
thì đừng có chúc thọ, đừng hát Happy Continuation
Day, vì như thế thì không có nghĩa gì hết. Thầy muốn Tổ Đình
đi theo pháp môn của Làng Mai. Đó là công trình xây dựng của Thầy sau sáu mươi
năm tìm tòi và phát triển, đó là một cái tháp mà Thầy đã dựng
lên.
Hôm
nay chúng ta hãy sống với nhau cho có hạnh phúc, hãy đi đứng, nói cười và tiếp
xử với nhau cho có hạnh phúc thì đó mới chính là good
continuation. Điều đó phải xảy ra từng ngày. Đám mây
sẽ không có đau buồn gì khi nó không còn mang hình tướng của đám mây tại vì nó
biết rằng nó đã thành mưa, mà thành mưa thì nó vẫn tiếp tục đời
sống phụng sự của nó. Và khi đám mưa không còn nữa thì mình lại thấy có dòng
suối và dòng suối lại tiếp tục sứ mạng của cơn mưa. Và vì vậy cho nên không có
cái gì chết, không có cái gì mất đi cả.
Tiếp
nối vô tướng
Chúng
ta thường kẹt vào hình tướng quen thuộc. Vì vậy cho nên ta hay khóc thương khi
thấy cái hình thức quen thuộc ấy không còn nữa. Khoa học bây giờ có thể dùng
phép cloning để có thể tạo ra một ngàn đứa bé giống hệt như hồi Thầy còn bé.
Chỉ cần lấy ra vài ngàn tế bào của Thầy là làm được chuyện này. Một ngàn đứa bé
ấy sẽ giống nhau như đúc và giống như Thầy hồi còn bé. Cũng giống như hai chị em
sinh đôi của sư cô Thi Nghiêm là Thuận với Thảo. Các vị có thể thích thú nhìn
các cậu bé ấy chơi đùa, nói cười rất giống Thầy hồi còn bé. Nhưng những cậu bé
ấy không phải đích thực là Thầy, dù trong mỗi đứa cũng có những hạt giống tốt và
những hạt giống không tốt của Thầy. Nếu chúng không gặp minh sư, không có môi
trường tu học, không đi qua những thử thách như Thầy thì chúng cũng không phải
là sự tiếp nối đích thực của Thầy. Nhưng nếu quý vị, trong mỗi bước chân, trong
mỗi hơi thở mà có pháp lạc của Thầy thì quý vị trên hình thức tuy mặt mũi không
giống Thầy mà trong nội dung lại là sự tiếp nối đích thực của Thầy. Cho nên pháp
môn vô
tướng trong tam giải thoát
môn là rất quan trọng để ta chúng ta nhận diện được
thế nào là sự tiếp nối đích thực.
Thiền
sư Thích Nhất Hạnh



22:09
oneillhekhih6165