Mưa
chiều khói nước đượm Thiền môn
Văng
vẳng di ngôn dạ chạnh buồn
Cảnh
cũ người xưa bao kỷ niệm
Nhớ
người nhớ dáng chúng trung tôn
Ơn
giáo dưỡng sanh thành nên huệ mạng
Nghĩa
thầy trò muôn kiếp trả chưa xong
Trai
tuần chung thất ngưỡng mong
Cúng
dường Tam Bảo hướng trông về thầy
Kính
lạy Tăng người thầy chí cả
Thay
Thế Tôn truyền bá đạo mầu
Tùy
duyên hóa độ vô cầu
Làm
thầy mô phạm dẫn đầu chúng sanh
Chùa
rộng thênh thang bóng cụ hồng
Tấm
lòng ưu ái sánh biển đông
Mưa
kinh, gió pháp lời khuyên dạy
Ôm
cả Ta Bà cõi sắc không
Trần
thế chuyển mình hoa lá bay
Thầy
đi về tận nẻo trời tây
Lời
xưa di cảo còn gìn giữ
Mõ
sớm chuông khuya dõi bước thầy
Hồi
chuông sớm đưa Thầy về cõi Niết
Con
bàng hoàng khóc giữa đêm đen
Hiện
thân giữa chốn bụi hồng
Ưng
vô sở trụ tâm vô não phiền
Ngàn
năm bia đá dễ mòn
Ngàn
năm tâm khảm vẫn còn khắc ghi
Ta
Bà một thuở ra đi
Hạc
vàng cất cánh tây quy nhẹ nhàng
Bát
cơm ngọc, tấm lòng vàng
Hương
hoa lễ nhạc cúng dàng Tôn Sư
Khuất
bóng Tôn Sư trời giá lạnh
Vắng
lời giáo huấn gió đìu hiu
Vĩnh
Nghiêm môn phái lòng se thắt
Phật
tử muôn phương lệ thấm đều
Hôm
nay nhìn lại thầy trong ảnh
Sao
nhớ chùa xưa quá đi thôi
Chân
dung dáng vẽ từ bi ấy
Mãi
mãi từ nay đã mất rồi
Hư
không còn có ngày mai
Tấm
gương đức hạnh sắc son đời đời
Rừng
tùng thưa thớt từ nay
Cội
tùng ngã bóng về tây xa vời
Thầy
đi để lại cho đời
Giới
đức nghiêm tịnh người người kính thương
Vô
thường thị thường như bọt nước
Tịch
diệt phi diệt áng mây trời
Sáu
mươi năm bố pháp giữa cuộc đời
Một
mai sớm sáng ngời lối cũ
Miền
cát trắng từ nay vắng
bóng
Bậc
chân tu trọn sống cho đời
Tấm
gương đức hạnh tuyệt vời
Việc
đời hạnh đạo nay vơi trọn tình
Quảy
dép về tây chốn nghỉ ngơi
Hạc
vàng cất cánh hướng chân trời
Dung
nhan đã khuất nơi trần thế
Kẻ
ở người đi luống ngậm ngùi
Một
mai thân xác tiêu tan
Danh
thơm vẫn ở thế gian muôn đời
Pháp
thân lồng lộng tuyệt vời
Chiếu
soi pháp giới rạng ngời chân như
Sinh
như thể đắp chăn bông
Thác
như cởi áo hạ nồng khác chi
Xưa
nay các pháp hữu vi
Không
sao tránh khỏi hiệp ly vô thường
Trăng
Linh Thứu chiếu miền lạc cảnh
Gió
từ bi phất phưởng chốn Ta Bà
Thầy
giờ thượng phẩm đăng lâm
Nụ
an nhiên ấy trong ngần như như
Nhưng,
lữ khách vẫn hồi đầu nhìn lại
Bóng
tùng xưa đã khép mãi dòng sanh
Dẫu
biết rằng sanh diệt, diệt sanh
Đến
và đi như trần tình tụ tán
Trăng
lung linh soi lời đại thệ
Tâm
như như nhập nội vô thường
Hồng
trần đâu có mà vương
Vào
ra thực mộng một chương không lời
Như
soi sáng giữa trời tăm tối
Suốt
cuộc đời hành hóa lợi tha
Ra
công xây đắp nhà phật pháp
Soi
đèn trí tuệ khắp muôn nơi
Hữu
hình hữu hoại lẽ thường
Hoa
đàm dẫu rụng, mùi hương vẫn còn
Công
lao ghi tạc nước non
Một
đời vì đạo dấu son sáng ngời
Người
xưa nay đã còn đâu
Chỉ
còn mây bạc lòng sầu tiếc thương
Ra
vào lòng dạ vấn vương
Bóng
hình đại sĩ muôn phương một màu



04:07
oneillhekhih6165
0 nhận xét:
Đăng nhận xét