Chị mua dùm thằng bé mấy tờ vé số.
Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó:
- Nếu cô trúng số con chịu cô mua
cho con cái gì?
Nó nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi
nói:
- Cho con một chiếc xe đạp, có xe
đi bán xong con chạy tới trường liền, không bị trễ học nữa.
Di di những ngón chân xuống đất,
nó hạ giọng:
- Cho con thêm đôi dép nữa nghe
cô, để con đi học.
Dĩ nhiên là chị không trúng số.
Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không
nón...
Tốt nghiệp đại học, ở lại thành
phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: "Bạn gái con
xinh."
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người
thương đi shopping. Em bảo: "Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ
tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết
anh thấy không…"
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ,
nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.
Cha nó xuôi ngược buôn bán trên
chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành
phố.
Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn:
“Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Nhưng ráng… đến dịp lễ rảnh con về thăm cha
mẹ”.
Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó
điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái.
Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau
nói với mẹ nó: “Vậy là tết thằng nhỏ nó mới về. Còn đến bốn tháng
nữa…”
Anh hai làm ở thành phố, tổ chức
đám cưới luôn trên ấy. Ba vượt hơn 200 cây số đường quành quả các thứ lo đám
cưới cho anh.
Anh kế, rồi đến tôi đám cưới ba lo
lắng đến từng chi tiết, cả đến cách lạy, cách đi đứng
như thế nào cho phải
đạo...
Mẹ mất sớm, ba sống cô đơn hàng
chục năm. Khi các con đã yên bề cả, ba đi thêm bước nữa, ngày cưới của ba, cả ba
anh em tôi đều viện cớ vắng mặt...
- Bao nhiêu tiền bịch mận
đó?
Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút,
mười phút…
- Trời! Đồ ranh! Nó cầm 5000 của
tui đi luôn rồi!
- Ai mà tin cái lũ đó
chứ!
Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt
hải:
- Dì ơi! Con gửi ba ngàn. Đợi hoài
người ta mới đổi cho
Tết, anh chở con đi chơi. Về nhà,
thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng xóm. Trong đám trẻ có thằng Linh, nhà nghèo,
lặng lẽ nghe với ánh mắt thèm thuồng. Thấy tội, anh nói với nó: “Nếu con ngoan,
tết năm sau chú sẽ chở con đi chơi”. Mắt thằng Linh sáng rỡ.
Ngày lại ngày. Cuộc đời lại lặng
lẽ trôi theo dòng thời gian.
Thoắt mà đã hết năm. Lại tết. Đang
ngồi cụng vài ly với đám bạn thì thằng Linh cứ thập thò. Vẫy tay đuổi, nó đi
được một chốc rồi lại lượn lờ. Cáu tiết, anh quát nó. Thằng Linh oà khóc nức nở.
Tiếng nó nói lẫn trong tiếng nấc: “Chú hứa chở con đi chơi…cả năm qua con
ngoan…không hư một lần nào…”
Xưa, nội nghèo, Ba đi ở cho ông bá
hộ, chăn trâu để chú được đi học. Thành tài, chú cưới vợ, ra
riêng.
Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời
mấy người cùng cơ quan. Ai cũng com-lê, cà-ra-vát. Chú bảo: Anh Hai hay đau bao
tử, ở nhà nghỉ cho khỏe.
Ba ừ, im lặng vác cày ra đồng. Mồ
hôi đổ đầy người.
Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn
nồng biết chừng nào, mà giờ, sao nghe chát cả bờ môi.
Hai người đi trên con đường vắng
vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không
kềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói
một lời. Anh viết trên cát: " Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào
mặt tôi ".
Họ tiếp tục đi, đến một con sông,
họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị chuột rút và suýt chết đuối,
may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: " Hôm nay, người
bạn thân nhất đã cứu sống tôi ".
Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi: "Tại
sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá?
"
Mỉm cười, anh trả lời: " Khi một
người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi
bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta lên
khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có
thể xóa nhòa được... ".
.....Hãy học cách viết trên cát
và đá ...
Ngày xưa, khi có ai hỏi con: "Bố
làm nghề gì ?" .... Bố thấy con không vui và không bao giờ chịu trả lời là bố
làm nghề thợ hồ. Bố cố gắng làm việc nhiều hơn để nuôi con ăn học & mong sau
này con có được 1 nghề mà mọi người nể trọng trong xã hội. Con thành đạt rồi lấy
chồng. Mỗi lần khách đến chơi, câu đầu tiên bố thường nghe con khoe là "Nhà em
làm luật sư nên lúc nào cũng bận"
Bố buồn, chỉ ao ước được 1 lần
nghe con khoe về nghề của bố ...
Nhận vé máy bay, cả nhà mừng tíu
tít...
Dường như nội cũng mừng lắm. Nội
ra vào, hết sờ cái cột, sửa thân bầu, lại bứt mấy đọt mồng tơi nấu canh. Con
cháu cười nội lẩm cẩm...
Từ ngày lên máy bay cho đến khi
định cư nơi trời Tây, nội luôn săm soi một gói giấy, vẻ quí
lắm.
Chiều đông ảm đạm, nội ra đi, tay
vẫn nắm chặt cái gói nhỏ. Bố nhẹ nhàng gỡ ra, một cục đất màu nâu rơi xuống, vỡ
tan...
Người đàn bà vội vã ra đi vào một
chiều mưa tầm tã.
Ngày ngày, chỉ còn lại người đàn
ông lầm lũi bên xe mì gõ đầu hẻm. Chẳng hiểu vì lý do gì, khách đến ăn ngày một
thưa dần rồi vắng hẳn.
...Ngày nọ, có người đàn bà sang
trọng tìm về con hẻm xưa. Không ai còn nhận ra bà. Người đàn ông và xe mì gõ
không còn ở đó nữa. Người ta bảo kể từ cái dạo vợ bỏ đi, mì ông nấu không còn
ngon như trước và quá nhạt.
Nhạt nên người ta không ăn của
ông nữa...
...............................................
Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ
học đi phụ hồ. Bố Mẹ giận dữ, mắng “ sanh ra.. Giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó
ngoan, siêng học như bé Út…”
Anh lặng thinh không nói năng gì…
Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
Ngày bé Út vào Đại Học, phải xa
nhà, lên Thành Phố ở tro. Anh tự ý bán đi con bò sữa – gia tài duy nhất của gia
đình, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, bé Út khóc
thút thít… anh cười, “ Út ráng học ngoan…”
Miệt mài 4 năm ĐH, Út tốt nghiệp
loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón
xe về quê…
Vừa bước vào nhà, Út sững người
trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút khói… Mẹ khóc, “ Tháng trước, nó bị
tai nạn khi đang phụ hồ…lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng
nói con biết…”
Nội từ quê vào thăm, mang quà quê
vào cho cháu, nào là bánh đa gạo nếp, có cả chục trái dừa khô.
Thấy nội lỉnh kỉnh vất vả, con
trách bố: Sao không đón nội. Bố bảo: Bận quá.
Ngoại nước ngoài về thăm quê. Các
cậu, dì thuê hẳn một xe ôtô đi đón. Bố cũng đóng cửa hàng nghỉ buôn bán vài hôm,
để cùng đi đón ngọai. Bố bảo: Ai cũng có mặt, bố không đi ngoại
trách.
..............................
Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua
cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ
gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ
bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về
rang muối mời mẹ. Các con nói vui:
- Cua rang muối thật đó
mẹ.
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ
không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:
..........................................
“Mẹ ơi, sao bà hay ngồi ngoài cửa
chiều chiều thế mẹ? Bà lãng mạn quá mẹ nhỉ! ” Nó cười tít mắt, tưởng tượng vu vơ
ở chân trời nào chả rõ. Mẹ chẳng nói gì, chỉ lặng im, lâu lâu lại ngẩn lên nhìn
bà, mắt mẹ thoáng buồn, nó chẳng hiểu vì đâu…
Sau đó nó biết ông khi xưa đi
chiến trường không về, bà thì luôn bảo ông “chưa” về nên hay ra ngồi ngoài ngõ
đợi.
Có lúc nó dỗi bà, bảo bà không
chơi với nó mà cứ ngồi đợi ông “Ông không về đâu, ông chết rồi! ” Nó hét lên
giận dữ, khóc thảm thiết. Bà vuốt má nó nựng nịu, rồi cõng nó vào
trong.
Mãi sau này, khi bà mất đi, mẹ kể
nó nghe rằng: bà muốn đợi ông về, dẫn hồn ông đi kẻo lạc. Bà sợ năm tháng dài,
mấy con ngõ trở thành lạ xa.
Nó lặng im thẫn thờ, mắt thả về
miên man… thấy nhớ bà vô hạn…
Rồi chiều chiều, cũng tự khi nào
không biết, nó ngồi trước hiên nhà, đợi bà ngang qua…
...........................................
Em tôi học đến kiệt sức để có một
suất du học.
Thư đầu viết: "ở đây, đường phố
sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…"
Cuối năm viết: "mùa đông bên này
tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…"
Mùa đông sau viết: "em thèm một
chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn
xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có
phải người Việt không…"
..................................................
....
Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân
nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa
tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... Mềm mại.
Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống
chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa
đem về đưa em... Chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.
Tự trách, mấy lâu mình quá vô
tình.
..................................................
..
Học lớp 12, tôi không có thời gian
về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân
lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe
máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học,
tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:”Có dư đồng
nào không con?”. Tôi đáp: “Còn dư bốn ngàn ba ạ”. Ba nói tiếp:”Cho ba bớt hai
ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa”.
Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng
rưng…
...........................................
Ăn cơm (Nguyễn Thanh
Bình)
Thằng Tèo ngồi tiu nghỉu. Tựa lưng
vào cây trứng cá bên hông nhà, thỉnh thoảng nó giơ tay gạt nước
mắt.
Không biết chuyện gì? Cả buổi sáng
nay ba má nó liên hồi ẩu đả. Bỏ ông táo lạnh tanh. Giờ mỗi người mỗi
góc.
Rồi cuộc chiến lại tiếp tục. Từ võ
ba càng chuyển sang võ miệng. Bỗng má nó lớn
giọng :
- Ông ăn chả, tôi ăn nem. Mặc xác
ông!
Đến đây, cái bao tử thúc giục, Tèo
tham chiến :
- Con không thèm ăn thứ đó, con
chỉ muốn ăn cơm thôi!
Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn.
Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ - Và cả hạnh phúc. Được vài năm,
cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc
đêm.
Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên
ngực trái dỗ dành : "Ngoại có đi đâu!Ngoại ở đây mà!". Vậy là nó
nín.
Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ,
thấy dì khóc, nó bảo :"Mẹ có đi đâu!Mẹ ở đây mà!" rồi lấy tay đặt lên ngực trái,
chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.
Ông luôn phàn nàn về cuộc hôn
nhân sắp đặt sẵn mà gia đình dành cho mình. Ông chê bà ít học, chẳng tương xứng
với sự lịch lãm của ông. Mọi việc ông thường tự quyết, chẳng coi bà vào đâu. Bà
tồn tại bên ông như cái bóng lặng lẽ trong cuộc sống chung có nhiều thăng
trầm.
Một ngày, bà nhẹ bỏ ông sau một
cơn bạo bệnh. Ông ra vào ngẩn ngơ như thể đang kiếm tìm. Nhà thiếu bà, ông mới
thấy rõ những khỏang trống. Ông nhận ra sự lịch lãm cũng chẳng tạo nên được một
gia đình nếu thiếu đi sự hy sinh, chịu đựng âm thầm của bà..
Bố và
con (Trần Ninh
Bình)
Anh phụ trách công việc giao tế ở
một công ty, lúc nào cũng tươi tắn, lịch sự và hòa nhã. Sau một ngày làm việc
mệt mỏi, buổi tối tắm rửa xong, đang nằm đọc báo trên giường trải drap trắng
toát thì con bé bốn tuổi, mồ hôi mồ kê, chân tay lấm láp trèo lên. Anh cau mặt
gắt con sao không chịu đi rửa chân tay trước. Con bé mếu máo :" Bố ơi, từ sáng
tới giờ bố chưa mi con cái nào!"
Cha
tôi (Nguyễn Minh
Hiếu)
Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở
vậy nuôi chúng tôi. Hơn 20 năm. Tôi và anh Hai đều có gia đình. Ngòai 60, bỗng
cha tôi dường như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn.
Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không
nói.
Tôi tìm đến bệnh viện, quyết định
cho người tình của cha tôi một trận. Chợt tôi lặng người đi vì người cha đang
chăm sóc là mẹ. Thấy tôi, ông gượng nói : "Ba sợ các con còn giận
mẹ...".
Đêm đông, nằm cạnh bố, cu Hải co
ro thì thầm : Giá như mẹ đừng "đi xa", thì giờ này con được nằm giữa ấm biết
mấy. Chứ có hai bố con mình, ai cũng lạnh.
Bố cu Hải vỗ về con, rồi nói : Con
đừng lo, mẹ xa rồi, có dì thay mẹ chăm con. Cu Hải không hiểu nhưng cũng thấy
mừng, vì nhà có thêm người đỡ vắng lạnh.
Mùa đông sau, Hải co ro nằm một
mình lại nghĩ : Giá như đừng có dì nhỉ thì bây giờ mình đỡ lạnh một
bên...
NGÀY SINH NHẬT ĐẦU
TIÊN VÀ CUỐI CÙNG- DIỆU AN
Chưa đến ngày sinh nhật, còn đến
khoảng hai, ba tháng, vợ đã lo nghĩ đến sinh nhật của chồng, con. Rồi chồng lo
sinh nhật của vợ con, và con lo ngày mừng tuổi cho ba mẹ. Duy chỉ một người,
không ai lo đến - ông nội già yếu. Và cho đến một ngày - ngày ông nội
mất.
Chồng hỏi vợ: Sinh nhật ông ngày
nào?
Vợ hỏi lại chồng: Ngày nào là ngày
sinh của ông?
Con cái hỏi cha mẹ: Ông sinh ngày
tháng nào?
Vậy là cả con, dâu, cháu, chắt
phải đi tìm ngày sinh cha ông trong chứng minh nhân dân đề làm bia mộ cho
ông.
Đó là ngày sinh nhật đầu tiên và
cuối cùng của ông.
Lát nữa
về (Phạm Thu
Hiền)
Anh chị lấy nhau được 5 năm. Gia
đình bất hòa nhưng có đứa con cũng đỡ phần nào.
Ngày ngày, khi chị đi làm, đứa con
nhỏ ba tuổi thường khóc đòi chị. Chị dỗ dành :
- Nín đi con ! Lát mẹ
về.
Năm sau, anh chị ly dị. Tòa cho
anh nuôi đứa bé. Chị ôm nó khóc. Nó nhìn chị, ngây thơ :
- Nín đi mẹ ! Con đi chơi với ba,
lát con về..
Mẹ cũng chỉ có mỗi Bé thôi. Mẹ
sanh phải mổ mà.
Bé đã lên 5, thích em trai lắm. Bố
cũng vậy. Bà Nội thì khỏi nói, lúc nào ôm Bé cũng thở dài : Phải
chi...
Một hôm Mẹ khóc - Rồi Mẹ nằm vùi,
lặng ngắt , xanh xao. Cả nhà tự nhiên im ắng hẳn. Suốt
tuần.
Bố với Bà Nội đem về cho Mẹ một
chú nhóc thật xinh. Bé thì mê mẩn, nhưng Mẹ chẳng khỏe lên tí nào. Mẹ bảo : Bố
đổi em bé bằng trái tim Mẹ đấy!
Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ
chiếc vòng cẩm thạch.Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha
định mua, mẹ cứ tìm mọi cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền
trường...Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo.
Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một
chiệc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía , cười :
- Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ
nhìn thôi cũng thấy vui.
Chị em không ai bảo ai, nước mắt
rưng rưng.
Ngày cô theo gia đình định cư ở
nước ngoài, Thầy buồn nhiều vì cảm thấy trống vắng, cô đơn. Nhiều năm trôi qua,
Thầy vẫn ngày hai buổi ăn cơm tiệm, một mình một bóng đi về. Đã bao lần cô gợi ý
đón Thầy sang, nhưng Thầy nhất quyết từ chối. Cuộc đời thầy gắn bó với trường
lớp đã bao năm, làm sao nỡ dứt bỏ.
Một lần gọi điện thoại về thăm, cô
dè dặt hỏi : "Anh có cần gì cứ nói, em sẽ gởi về liền". Cười buồn, Thầy ôn tồn
đáp : "Anh chỉ cần em".
Nuôi
mẹ (Nguyễn Thị
Thao)
Con ở Đức về, giàu có, đón mẹ ra
nuôi.Con dâu hồ hởi, cơm quà cho mẹ chu đáo. Giường mẹ màn mới, quạt
riêng.
Chồng biếu mẹ mọi thứ. Thương mẹ,
anh hay gần gũi, trò chuyện, lại gởi quà về quê. Vợ nhìn soi mói. Bữa ăn thiếu
đậm đà. Tối đến màn chẳng mắc. Lạnh nhạt...
Mẹ ốm, nằm một chỗ, khó ăn, khó
ngủ, ho... Chồng chăm mẹ. Một mình vất vả mọi việc, vợ bực bội và lạnh lùng :
"Xem thế nào đưa mẹ về quê..."
Tần tảo dành dụm những đồng tiền
lẻ từ mớ rau, củ khoai, con cá con tôm bắt được để gởi lên cho chị Hai ăn học.
Tốt nghiệp Đại học Văn hóa – Nghệ thuật – Du lịch, chị Hai ở luôn trên Thành phố
làm Phó giám đốc cho một công ty Đầu tư và phát triển Du lịch tại Sài Gòn. Mãi
đến hôm nay – dễ chừng gần ba năm – chị Hai mới về. Cả nhà khôn xiết vui mừng.
Má lật đật chèo xuồng đến chợ nổi mua đồ về làm bữa cơm thịnh
soạn:
- Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi
giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu?
Đang ăn, chị Hai bỗng giật mình,
lấy đũa khều một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào ra:
- Ai làm bê bối và cẩu thả
thế này? Kiểu này ở nhà hàng họ đã đổ vào thùng nước cơm! Khách du lịch mà
biết, chỉ có nước đóng cửa dẹp tiệm! Sạt nghiệp là cái chắc!
Nói xong, chị Hai đứng dậy, nhanh
chân bước lên nhà trên.
Từ nãy giờ, má ngồi đó, im lìm
như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi một lúc rồi la to lên, giọng còn
ngọng nghịu:
- Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi má
ơi!
Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh
lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một
người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. Người con trai đi bên cạnh
cẩn mẫn dìu người cha. Cậu con trai trạc mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn
giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có
học, dường như cậu vẫn đang là học sinh..
Cậu con trai tiến đến trước mặt
tôi: "Cho hai bát mì bò!", cậu nói to. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta
hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng
cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi,
bảo tôi rằng chỉ làm 1 bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là
được. Lúc đầu, tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi
to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, thực ra
thì tiền không đủ, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười với cậu ta tỏ vẻ
hiểu ý.
Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai
bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, ân cần chăm
sóc: "Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!". Rồi cậu ta
tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò
dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt,
vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. "Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một
chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại
học, sau này làm người có ích cho xã hội." Người cha nói với giọng hiền từ, đôi
mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm
áp. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên đó là, cái cậu con trai đó không hề cản trở
việc cha gắp thịt cho mình, mà cứ im như thóc đón nhận miếng thịt từ bát của
cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường
như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. "Cái quán
này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt." Ông lão cảm động nói.
Kẻ đứng ngay bên cạnh là tôi, chợt toát hết cả mồ hôi, trong bát chỉ có vài mẩu
thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người
con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: "Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con
đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này. " "Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò
thực ra cũng có chất lắm đấy."
Hành động và lời nói của hai cha
con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng
cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai cha con họ. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một
đĩa thịt bò vừa thái, bà chủ dẩu dẩu môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha
con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha
con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: "Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi
không gọi thịt bò." Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ: "Không nhầm đâu, hôm nay
chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng. " Cậu con
trai cười cười, không hỏi gì thêm.
Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt
vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa. Chúng
tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn xong, rồi lại dõi mắt tiễn hai cha con ra
khỏ quán. Mãi khi cậu Trương đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ. Hoá ra,
đáy bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy, vừa đúng giá tiền của một đĩa
thịt bò, được viết trên bảng giá của cửa hàng. Cùng lúc, Tôi, bà chủ, và cả cậu
Trương chẳng ai nói lên lời, chỉ lặng lẽ thở dài, mỗi người theo đuổi một
ý nghĩ
riêng.
|
0 nhận xét:
Đăng nhận xét