Ngày
hôm nay ta ăn mừng sự xuất hiện của Siddhartha trên hành tinh này. Nhưng hầu hết
chúng ta đều chỉ biết tôn sùng Siddhartha như một quyền lực thiêng liêng có khả
năng ban phúc trừ họa. Không mấy ai trong chúng ta đang đi được trên đường
Siddhartha đã đi, biết cách xử lý khổ đau, chế tác hạnh phúc, tái lập được
truyền thông, tiếp xúc với Niết bàn trong hiện tại.
Hoàng
hậu Mahamaya sinh Siddhartha một cách rất dễ dàng. Trên con đường về quê ngoại
để sinh nở, bà và đoàn tùy tùng dừng chân nghỉ ngơi ở vườn Lumbini. Đang đi dạo
thì bà cảm thấy giây phút sinh nở đang tới. Bà víu vào một cành cây asoka, và
sinh ra thái tử Siddhartha trong thế đứng. Các thị nữ đã kịp thời đỡ lấy em bé
với những trang bị cần thiết đã đem theo sẵn. Sau khi sinh Siddhartha, bà
Mahamaya trở về lại Kapilavastu. Có những người hầu cận được gửi về trước để
thông báo tin mừng này cho cả hai bên nội ngoại.
Công
nương Yasodhara khi sinh bé Rahula, con của Siddhartha, lại gặp rất nhiều khó
khăn. Thời gian sinh nở kéo dài, có lúc người ta tưởng hai mẹ con đã không qua
khỏi những giây phút khó khăn cực độ đó. Cả hoàng gia trong đó có Siddhartha,
đều nhấp nhổm lo âu, năng lượng sợ hãi tập thể rất lớn, bao trùm cả cung điện.
May thay, cuối cùng rồi Yasodhara cũng sinh được Rahula. Ta có thể thấy được
rằng trong thời gian thai nghén Rahula, Siddhartha đang lâm vào một tình trạng
thao thức, bất an, không có được hạnh phúc trong giây phút hiện tại. Chứng kiến
những khổ đau trong bản thân, trong gia đình và cả trong vương quốc, Siddhartha
không lòng nào ngồi đó mà hưởng thụ những điều kiện của một cuộc sống phù phiếm
xa hoa. Yasodhara thấy được tất cả những bất an ấy nơi Siddhartha nhưng không
biết cách nào để giúp Siddhartha. Những thao thức khổ đau dằn vặt của Siddhartha
đã đi vào trong Yasodhara và trong cả bé Rahula. Sinh nở khó khăn ít nhất một
phần cũng do nguyên do này.
Kinh
nghiệm sinh nở khó khăn ấy đã góp một phần trong quyết định của Siddhartha bỏ
nhà ra đi tìm đạo. Yasodhara đã hiểu và đã chấp nhận.
May
mắn cho chúng ta là Siddhartha đã thành công. Sự thành công của Siddhartha là
một sự thành công lớn của cả nhân loại, cũng như khi Neil Armstrong đặt bước
chân đầu tiên lên mặt trăng đã nói rằng đây là một bước tiến lớn của nhân loại
về phương diện khoa học kỹ thuật. Siddhartha thành công cho tất cả chúng ta.
Siddhartha tìm ra được con đường giúp ta xử lý được khổ đau, chế tác được hỷ lạc
trong đời sống hàng ngày, vượt thoát được những hệ lụy của danh vọng, tiền tài,
quyền hành và sắc dục, đồng thời tiếp xúc được tới tự tính vô sinh bất diệt của
hiện hữu.
Ngày
hôm nay ta ăn mừng sự xuất hiện của Siddhartha trên hành tinh này. Nhưng hầu hết
chúng ta đều chỉ biết tôn sùng Siddhartha như một quyền lực thiêng liêng có khả
năng ban phúc trừ họa. Không mấy ai trong chúng ta đang đi được trên đường
Siddhartha đã đi, biết cách xử lý khổ đau, chế tác hạnh phúc, tái lập được
truyền thông, tiếp xúc với Niết bàn trong hiện tại. Đạo Bụt của chúng ta phần
lớn chỉ là đạo Bụt của tín mộ. Những gì mà Bụt khuyên chúng ta nên buông bỏ như
danh lợi, tài sắc v.v... bây giờ chúng ta lại cầu Bụt ban cho chúng ta những cái
đó.
Thực
tập niệm định tuệ để đi trên con đường bát chánh như con đường hạnh phúc trong
giây phút hiện tại chỉ còn là một phần nhỏ. Chúng ta đã không biết thừa hưởng
những phần quý giá nhất của gia tài tâm linh mà Siddhartha để lại. Đạo Bụt của
chúng ta đã hủ hóa, không còn đóng được vai trò như ngày xưa. Chúng ta phải nỗ
lực làm mới đạo Bụt để đạo Bụt có thể tiếp tục đóng được vai trò của nó trong
việc đem lại an bình cho bản thân, gia đình, đất nước và xã hội. Chỉ thực tập
đạo Bụt tín mộ, cả ngày chỉ cúi rạp mình dưới mấy cây hương, chúng ta sẽ không
làm được việc đó, chúng ta sẽ không xứng đáng là con cháu của bậc Đại Hùng.
Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013
Thông điệp Phật đản 2013: Để đạo Bụt có thể tiếp tục đóng được vai trò của nó
Nguồn: Làng Mai



05:06
oneillhekhih6165
0 nhận xét:
Đăng nhận xét