Triết gia La Rochefoucauld đã
nói: “Có ba thứ ngu dốt: không biết điều phải biết, biết bậy
điều đáng biết, và biết điều không nên biết”. Có thể người nào cũng đều có
ba thứ ngu dốt đó. Bởi có những điều cần biết nhưng ta chưa biết, có nhiều điều
tuy biết mà lại biết sai bậy… Trong khái niệm thông thường, người ngu là người
dại, không hiểu biết gì cả. Nhưng trong học thuật, danh từ người ngu lại có
nhiều khái niệm, phân loại khác nhau. Cho nên, không phải hễ thấy người không
biết gì rồi mặc nhiên gán cho họ là loại người ngu được.
Kinh điển Phật giáo cũng có đề cập đến loại
người ngu. Khái niệm về người ngu được định nghĩa qua kinh tạng Nguyên thủy như
sau: “Này các Tỳ-kheo, có ba đặc điểm, đặc tướng, và đặc ấn này của người ngu.
Thế nào là ba? Ở đây, này các Tỳ-kheo, người ngu tư duy ác tư duy, nói lời ác
ngữ và hành các ác hạnh. Này các Tỳ-kheo, nếu người ngu không tư duy ác tư duy,
không nói lời ác ngữ, không hành ác hạnh, thời làm sao kẻ trí biết được người
ấy: Người này là người ngu, không phải là chân nhân? Và vì rằng, này các
Tỳ-kheo, người ngu tư duy ác tư duy, nói lời ác ngữ, hành ác hạnh, do vậy, người
trí biết người ấy: Người này là người ngu, không phải là chân nhân”
(kinh Hiền Ngu). Lời kinh chỉ ra ba đặc điểm của loại người
ngu: tâm ý tư duy điều ác, miệng nói lời ác, thân làm các điều ác.
Tư duy là suy nghĩ, nhận thức của một người
về biểu tượng, khái niệm, phán đoán. Người tư duy ác tư duy là người chuyên nghĩ
đến điều ác, gây đau khổ, tai họa cho người khác như: nghĩ đến việc hãm hại
người, nghĩ đến việc trả thù người, nghĩ đến việc cạnh tranh hơn thua, nghĩ đến
việc những khát khao ái dục... Người nói lời ác ngữ là nói những lời lẽ gây đau
khổ, tai họa cho người khác như: mắng chửi, nói lời hận thù, nói lời dua nịnh,
nói lời gây rối, nói lời tục tĩu, nói lời khiêu khích,... Người hành ác hạnh là
người làm những việc gây đau khổ, tai họa cho người khác như: dùng vũ lực đánh
người, hãm hại người yếu hơn mình, dùng sức mạnh để cưỡng đoạt, trộm cướp của
người,... Tóm lại, người ngu ba nghiệp cả thân miệng ý đều ác.
Ngược lại với người ngu là người có trí.
“Trời và đất, này các Tỳ-kheo, là sự việc thứ nhứt rất xa, rất xa với nhau. Bờ
biển bên này, này các Tỳ-kheo với bờ biển bên kia, là sự việc thứ hai rất xa,
rất xa với nhau. Pháp của hạng người bất thiện, này các Tỳ-kheo, với pháp của
hạng người thiện, là sự việc thứ tư rất xa, rất xa với nhau”
(kinh Tăng Chi Bộ). Người trí là người có khả
năng nhận thức, ghi nhớ, suy nghĩ, phán đoán… đúng đắn, chính xác về các phương
diện trong đời sống xã hội. Những tính chất của người trí biểu hiện ở các phương
diện như trí nhớ, trí khôn, trí lực, trí năng, trí óc, trí thức, trí tuệ. Theo
Phật giáo, người trí là người biết phát huy tuệ giác biết rõ thiện và ác cùng
nguyên nhân của nó; biết rõ Nhân quả, biết rõ Bốn sự thật khổ tập diệt đạo; biết
rõ Duyên khởi (kinh Chánh Tri Kiến). Tóm lại,
người trí ba nghiệp của thân miệng ý đều hiền thiện.
Tu học là vận dụng tuệ giác để biết rõ Nhân
quả nên tạo nhân tốt để tránh quả báo khổ đau. Kinh Tạp
A-hàm, số 281, nói đến quả báo của người ngu làm ác như
sau: “Đa văn Thánh đệ tử ở chỗ vắng vẻ trong rừng, dưới bóng
cây, tu học như vầy, tư duy như vầy: Ác hành của thân này, đời này và đời sau
phải chịu báo ác. Nếu ta hành động với ác hành của thân, chắc phải tự sanh chán
nản, hối hận, bị người khác chê trách, Đại sư cũng chê trách, những người phạm
hạnh cũng chê trách ta; tiếng ác đồn khắp mọi nơi, thân hoại mạng chung thì sẽ
rơi vào địa ngục”. Và, kinh Tăng Chi Bộ, cũng
nói đến sự nguy hiểm tà kiến, của sự tư duy không chơn chánh:“Những Tỳ-kheo nào,
này các Tỳ-kheo, nêu rõ phi pháp là pháp, sở hành của những vị ấy, này các
Tỳ-kheo, đem lại bất hạnh cho đa số, bất lạc cho đa số, bất lợi cho đa số, đưa
đến bất hạnh, đau khổ cho chư Thiên và loài người. Và hơn nữa, này các Tỳ-kheo,
những Tỳ-kheo ấy tạo điều vô phước, và khiến cho diệu pháp biến mất”.
Kinh Hiền
Ngu cũng dẫn dụ rất nhiều về hậu quả của người ngu, cảm thọ ba
loại khổ ưu ở kiếp hiện tại, sau khi chết bị sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ,
địa ngục. Ba loại khổ hiện tại của người ngu, thứ nhất là bị gièm pha, chê
cười: “Này các Tỳ-kheo, nếu người ngu ngồi giữa hội chúng,
hay ngồi bên đường có xe cộ qua lại, hay tại ngã (ba, tư) đường, tại đấy có
nhiều người nghĩ đến câu chuyện thích hợp về người ấy”
(kinh Hiền Ngu). Nỗi khổ thứ hai, ví như một
tên trộm bị bắt. Nếu người ngu thấy một tên trộm bị bắt, chịu nhiều hình phạt
khác nhau rất đau đớn cho đến bị tử hình, người ngu biết mình cũng là tên trộm,
liền sợ bị bắt, bị phát hiện nên hắn thấy lo lắng, sợ sệt, không yên. Nỗi khổ
thứ ba, người ngu gieo ác nghiệp sẽ bị ác nghiệp đeo đuổi, giống như người bị
treo, bị cái gì đó đè nặng lên người, người ấy sợ bị đọa ác thú vì nghĩ mình
không làm điều gì phước thiện, người ấy rơi vào tâm trạng sầu muộn, đấm ngực,
rên la, than van… không thể an ổn được. “Phàm có sự sợ hãi nào khởi lên, tất cả
sự sợ hãi ấy khởi lên từ người ngu, không phải từ người hiền trí. Phàm có những
nguy hiểm nào khởi lên, tất cả những nguy hiểm ấy khởi lên từ người ngu, không
phải từ người hiền trí. Phàm có những tai họa nào khởi lên, tất cả những tai họa
ấy khởi lên từ người ngu, không phải từ người hiền trí”
(kinh Tăng Chi Bộ).
Như vậy, người ngu không chỉ gây hại cho
bản thân mà còn ảnh hưởng đến xã hội. Đức Phật đã chỉ ra hậu quả mà người ngu
phải gánh chịu: Tự sanh chán nản, hối hận, bị người khác chê trách, tiếng ác đồn
khắp, chết rơi vào địa ngục, làm thân súc sanh, khi tái sanh ở cõi người sẽ sinh
vào nhà hạ tiện. “Muốn nói một cách đúng đắn về địa ngục, phải nói rằng, địa
ngục hoàn toàn không tốt đẹp, hoàn toàn không khả ái, hoàn toàn không thích ý…
Đây là địa xứ hoàn toàn viên mãn của kẻ ngu” (kinh Hiền
Ngu).
Đối với chư vị đệ tử của Phật, “Duy tuệ thị
nghiệp” là điều luôn tâm niệm để hướng đến thành tựu. Nếu không chuyển hóa ba
đặc điểm của người ngu thì hệ quả sẽ là “tạo điều vô
phước” cho bản thân đồng thời làm cho “diệu
pháp” của Phật biến mất trên thế gian này. Ngày nay trên bước
đường hoằng pháp độ sanh, các bậc tôn túc phải tiếp nhận môn đồ để duy trì mạng
mạch Phật pháp và kế thừa tông môn. Công tác tiếp Tăng, độ chúng thật không dễ
dàng, nếu quá dễ dãi và thiếu chọn lọc thì về sau đạo pháp sẽ không có nhân tài
trí tuệ kế thừa, đó là chưa kể đến hậu quả đạo hạnh người tu xuống cấp, Phật
pháp suy đồi.
Trong xã hội có nhiều hạng người khác nhau,
nhưng tóm lại có hai hạng người: người ngu và người trí. Người trí đem lại sự an
vui cho cá nhân và cho cả xã hội. Người ngu thì trái lại, gây khổ đau cho bản
thân, gia đình và làm ảnh hưởng sự phát triển tích cực của xã hội. Không có
người ngu thì xã hội hoàn toàn an lạc, con người văn minh, đời sống hòa bình,
không có gì phải lo sợ.
Ngày nay, các vấn đề như trộm cướp, giết
người, bạo hành phụ nữ và trẻ em, kinh doanh gian dối, tham nhũng, ma túy, xung
đột, ô nhiễm môi trường, ngộ độc thực phẩm, mua bán bằng cấp, v.v… khiến mọi
người ưu tư, lo lắng chính là những biểu hiện của người “ngu”, bị tham ái vô
minh chi phối. Muốn chuyển hóa si mê và tham ái của những hạng người này không
gì hơn là nâng tầm nhận thức của họ bằng giáo dục đạo đức, tin sâu Nhân quả,
phát huy tuệ giác để nhận chân sự thật, thấy rõ lợi ích của mình cũng chính là
lợi ích cộng đồng. Điều này đòi hỏi sự cố gắng học tập, tu dưỡng đạo đức của cá
nhân, gia đình và xã hội trong mối tương quan với nhau vì sự phát triển, vì hòa
bình và niềm an lạc của số đông.
Kinh điển Phật giáo là một kho tàng về giáo dục và nghệ
thuật sống an lành. Người Phật tử chân chính cần nên học tập, nhận thức đúng đắn
về bản chất của con người và thế giới xung quanh để sống tích cực, lợi mình và
lợi người. Nếu như trong cuộc sống thường ngày, người Phật tử không thể sửa đổi
được những tật xấu, không thể hóa giải được những sân hận, si mê, không thể xả
bỏ được lòng ham muốn vị kỷ, kiêu mạn, tự đắc,… thì người ấy chưa phải là đệ tử
đích thực của Đức Như Lai, vẫn còn là người “ngu” trong thế gian này. Hiện tại
người ấy bị phiền não trói buộc, mai sau chẳng thể nào giải thoát khỏi dòng khổ
đau sinh tử vô tận.
Diệp Thiên
Theo
giacngo.vn



16:41
oneillhekhih6165
0 nhận xét:
Đăng nhận xét