Varanasi là địa danh sở hữu một trong bốn Phật tích và
cũng là địa điểm linh thiêng, huyền bí vào hàng bậc nhất thế giới với dòng sông
hằng – còn gọi là dòng sông Mẹ. Để đến thành phố cổ này, từ Bodhgaya tôi mua vé
xe đò (coach) - một loại xe mà ở Việt Nam vào thập niên 80 dùng để chở khách đi
liên tỉnh – để bắt đầu hành trình khoảng hơn 250 km. Xe khởi hành 7h sáng và phụ
xe bắt đầu đón khách.
Trên đường đi xe liên tục dừng để đón khách và chất hàng
hóa. Chiếc xe đò liên tỉnh nhưng phục vụ không khác nào những chiếc xe bus nội
thành tức là có bao nhiêu khách cũng đón đến khi nào hết chỗ đứng thì thôi. Cũng
may là chiếc xe này chỉ chất hàng trên mui chứ chưa có người ngồi (những xe nội
tỉnh thì người ngồi trên mui là chuyện thường ở Ấn Độ). Xe chạy từ từ thoải mái
cho đến hơn 4h chiều mới đến nơi. Phải nói rằng tài xế xe ở Ấn Độ cũng thuộc
hàng cao thủ vì giao thông ở Ấn Độ thật lộn xộn nhưng cũng may là không quá
nhiều xe 2 bánh như ở Việt Nam.
Con đường liên tỉnh thì tương đối tốt, có sự ngăn cách
hai bên, mỗi bên 2 làn xe. Tuy nhiên, khi vào thành phố thì các con đường thật
là tệ, vừa nhỏ, vừa ổ gà ổ trâu, vừa dơ bụi. Xe cộ thì đông đúc chạy lộn xà
ngầu, kèn xe liên tục kêu đến nỗi inh tai, điếc óc. Những chiếc xe ba bánh cũ kỹ
nhưng cũng rất mạnh đưa tôi vào ký túc xá trường đại học. Sau đó, tôi tiếp tục
đi xe đạp thồ 3 bánh – một dạng xe như xe lôi ở miền tây nam bộ Việt Nam. Campus
trường đại học nào của Ấn cũng rất rộng, có nhiều cây xanh, và có đủ phương tiện
cho việc học tập, thể dục thể thao. Lưu nghỉ lại ở ký túc xá trường một đêm, tôi
lại có dịp đối mặt với muỗi (chắc Ấn Độ là đất nước nuôi muỗi vì khắp Ấn Độ đâu
đâu cũng nhiều muỗi).
Ban đêm đi dọc bờ sông hằng để cảm nhận vẻ linh thiêng
huyền bí mà bấy lâu nay được nghe và xem. Đi vào dịp ít du khách nên không gian
đi lại rất thoải mái. Dọc bờ sông, có vài chỗ người ta thực hành nghi lễ cầu
nguyện theo đạo Hindu với những sắc thái đủ kiểu. Nhạc mở hết cỡ không ai phàn
nàn gì cả. Dọc bờ sông cũng có các con thuyền lớn nhỏ để cho du khách thuê đi
lại trên dòng sông ngắm cảnh. Du khách có thể thuê thuyền đi lúc nào thích với
giá cả khác nhau tùy loại thuyền và thời gian đi lại.
Tại một nơi trên bờ sông hằng, các xác chết liên tục đem
ra để làm lễ rồi sau đó thiêu tại chỗ. Khi tôi đến thì có 3 xác đang thiêu, 2
xác đang chuẩn bị thiêu. Dường như không có từ đám chết hay đám tang ở Ấn thì
phải. Khi người thân chết, người ta quấn vào tấm vải, cột lại rồi để lên tấm ván
hay đồ khiên (đại loại như băng ca) có 2 cây đòn tay hai bên dài ra để có chỗ
cầm khiên đi. Các xác chết ở xa thì được để trên trần xe chở ra bờ sông rồi
người ta khiên xuống chỗ thiêu. Trước khi thiêu họ nhúng xác xuống dòng sông cho
ướt như là một nghi lễ rồi vớt lên chờ thiêu. Khi thiêu xác, họ không cho chụp
hình vì họ quan niệm rằng linh hồn sẽ về trời Phạm thiên, bất cứ điều gì xen vào
làm ô uế thì linh hồn không đi được. Mùi khét của xác chết bị đốt bay khắp nhưng
với dân Ấn thì dường như quen thuộc. Không có ai khóc lóc, thương tiếc gì hết.
Xác thiêu xong sẽ cho xuống sông, không có chuyện đem tro cốt về nhà hay thờ ở
đền chùa. Đặc biệt, chỉ có đàn ông mới thực hiện công việc này.
Chúng tôi nói đùa rằng nếu mà ở Việt Nam cũng làm tương
tự thì chắc quý thầy cô thất nghiệp dài dài vì đám ma đâu mà cúng. Các chùa cũng
thất thu vì không ai gởi cốt hay linh thờ. Suy ra, phong tục rờm rà ở Việt Nam
lại là cơ hội tốt cho Phật giáo tín ngưỡng có đất sinh hoạt. Tuy nhiên, chính lễ
nghi rờm rà cũng là tác nhân gây bao phiền toái và khổ đau cho người
sống.
Buổi sáng đi thuyền trên dòng sông Hằng ngắm mặt trời vừa
mọc in hình trên mặt nước thật là thú vị. Chúng tôi có dịp nhìn dân chúng sinh
hoạt thường nhật như vừa tắm, vừa giặt, vừa dùng nước cùng lúc trên dòng sông.
Thỉnh thoảng xác chết thiêu chưa hết trôi trên sông hay dạt vào bờ. Tôi nhìn
thấy một bộ xương chưa lâu trên bờ và các con chó thi nhau gặm ăn. Thật là ghê
rợn và kinh khủng đối với những du khách nhưng với người Ấn, nó trở nên bình
thường đến lạ lùng. Sống và chết trên cùng dòng sông!?
Tại sao người Ấn lại xem cái chết rất nhẹ nhàng như thế?
Tôi được nghe rằng, với họ khi sống thì sống cho hết mình và trọn vẹn ý nghĩa
(theo quan niệm của họ có lẽ là cầu nguyện) thì khi chết linh hồn về trời, thân
xác ô uế vứt bỏ không có gì tiếc rẻ. Cho nên, họ không có những tiếc mục than
van khóc lóc, hay tệ hơn là khóc mướn và nhiều thứ lễ nghi khác như ca hát, nhậu
trong đám tang….Đặc biệt, những niềm tin mê tín về trùng tang, kỵ tuổi, kỵ ngày,
động mồ mã… mặc nhiên không tồn tại nơi đất Ấn. Chúng tôi nói đùa, chắc cô hồn
đói ở Ấn rất nhiều vì chẳng có thầy cúng nào cúng cơm hay chẩn tế cho chúng
cả.
Tiếp tục hành trình, chúng tôi đến khu Phật tích ở
Sanarth, Banares (vườn Lộc Uyển, Ba la nại). Đây là nơi đức Phật thuyết bài kinh
đầu tiên có tên gọi là kinh Chuyển Pháp Luân. Nội dung bài kinh nói về bốn sự
thật: khổ, nguyên nhân của khổ, sự an lạc hạnh phúc hay Niết bàn và con đường
đưa đến Niết bàn. Di tích còn lại mà du khách có thể nhìn thấy là công trình của
các triều đại sau Phật tạo nên, đặc biệt là của vua Asoka. Trụ đá của vua Asoka
bị phá gãy nhưng vẫn còn giữ lại phần gốc. Các nền móng của các đền thờ, phòng
ốc vẫn còn trong khu đất này. Hiện tại, còn một cái tháp tròn cao mới được xây
dựng vào thế kỷ thứ 11. Trong khu bảo tồn này, ban quản lý dành một khu riêng để
nuôi các con hươu, nai như là để nhắc lại dấu tích vườn nai ngày xưa.
Xung quanh khu di tích, dần hình thành các ngôi chùa Phật
giáo của các nước như Tibet, Trung Quốc, Cam pu chia, Miến Điện….Cách xa khoảng
1 km, một ngôi chùa Việt Nam do sư Tường Quang đang xây dựng với mô hình là một
tượng Phật chuyển pháp luân lớn bằng đá ở giữa, phía trước hai bên là chùa một
cột và văn miếu, phía sau là hai dãy phòng 4 tầng có thể dung chứa khoảng 200
khách. Khi hoàn thành, đây là ngôi chùa Việt Nam duy nhất ở Phật tích này và có
thể phục vụ Phật tử Việt Nam đến nghỉ ngơi khi chiêm bái.
Sau một ngày tham quan, tôi về lại Bodhgaya cũng bằng xe
đò. Phương tiện đi lại từ Varanasi – Bodhgaya thật hiếm. Du khách sang thì có
thể chọn taxi với giá hơn 50 USD, nếu chọn tàu hỏa thì mỗi ngày có 1-2 chuyến
vào giờ khuya đến sáng sớm, còn xe đò thì một ngày chỉ có 1 chuyến khởi hành vào
lúc 12h30 khuya đi Gaya. Tôi chọn đi xe đò vì bến xe gần Bodhgaya và thời gian
hợp lý theo như đại lý bán vé nói.
Lúc mua vé, đại lý bán vé bảo là 9h tối xe chạy nhưng khi
tới nơi thì mới vỡ lẽ là 12h30. Vì lạ và lần đầu tiên đi nên chúng tôi ai cũng
hơi sợ khi phải đứng 1 mình chờ ở bến xe. Hơn nữa, xe thì không đậu tại bến mà
lại đậu cách đó 1km. Khoảng 9h tối, có hai người (sau mới biết là tài xế) tới
đón chúng tôi đưa tới chỗ xe rồi bảo trả tiền xe. Vừa thấy xe lạ, vừa nghĩ họ
lừa nên chúng tôi cãi với họ rồi bỏ đi lại chỗ cũ. Thế là chúng tôi phải trả
tiền xe đi về bến. Lúc này cảm thấy hơi lo âu vì trời càng về khuya, không quen
biết ai.
Chúng tôi tiếp tục điện thoại tới đại lý phàn nàn, rồi
nhờ người Ấn nói tiếng của họ cho dễ. Lúc ấy, bạn tôi bảo ra đứng bên ngoài chặn
họ lại chứ rủi họ cầm điện thoại chạy mất. Vừa lo mà cũng vừa mắc cười. Không lẽ
Ấn Độ tệ vậy sao! Bạn tôi còn bồi thêm vài câu chuyện là nhiều người bị giết rồi
vứt xác làm tôi sợ thêm. Nói một hồi lâu rồi chúng tôi cũng phải đón xe tới chỗ
họ xe đậu và tiếp tục trả tiền xe. Thành ra, chúng tôi tốn thêm tiền xe và con
bị tài xế dọa không cho đi. Nguyên nhân một phần là do đại lý báo giờ sai, một
phần là tài xế không biết tiếng Anh nên không bắt máy trong khi khách chờ xác
định có chính xác không.
Ở lại một mình để chờ xe chạy, tôi lại gặp mấy thằng
thanh niên nói tiếng Hindi chẳng hiểu gì cả. Thế mà chúng cứ hỏi hoài làm tôi
phải tránh xa chúng và cũng thêm lo sợ. Sau đó, thấy xe bậc điện nên tôi lên xe
ngồi chờ và bị thằng tài xế cự nự nhưng tôi chỉ hiểu qua thái độ thôi.
Ngồi trên chiếc xe cũ kỹ, nhảy như ngựa mong cho mau tới
nơi. Tưởng tối nó chạy mau, ai dè nó cũng đón khách và dừng nghỉ lâu nên đến gần
7h sáng tới. Một đêm trên xe để có dịp nếm thêm hương vị du lịch bụi nơi đất
Ấn.



05:48
oneillhekhih6165
0 nhận xét:
Đăng nhận xét