Di tích núi Linh Thứu (Gijjhakuta) được đề cập nhiều
trong kinh và đặc biệt theo tông phái đại thừa thì cho rằng Phật thuyết kinh
Pháp Hoa chính nơi đây. Chúng tôi có dịp đến viếng thăm và đảnh lễ Phật tích
này.
Bắt đầu từ Bodhgaya 4h sáng, chúng tối đến chân núi lúc
5h30. Đoạn đường dài 85km vào buổi sáng vắng vẻ nên xe chạy chỉ mất 1 tiếng
rưỡi. Từ chân núi chúng tôi leo lên đỉnh theo các bậc thang lát gạch phẳng và
rộng. Đây là con đường vua Bimbisara thường lên viếng Phật khi xưa. Trên đường
đi gần tới đỉnh, có hai hang đá được tin là của Ngài Xá-lợi-phất và Ngài A-nan.
Trên đỉnh Linh Thứu hiện tại chỉ là một nền đá tương đối bằng phẳng rộng chừng
20m2; trong đó, có một nền được bao quanh bởi các vách tường gạch cao nửa mét và
ở trong có thiết một chỗ để thờ đức Phật (nơi đây ngày xưa là hương thất của
Phật). Mọi thứ đơn sơ, không có nhà mái, không có bàn thờ Phật trang nghiêm.
Hiện tại, địa điểm này do người địa phương quản lý nhằm khai thác du lịch. Ai
lên đảnh lễ đều bị xin cúng dường, ghi sổ nhưng không biết nó đi về đâu và sử
dụng việc gì.
Tới đỉnh núi trước 6h sáng, chúng tôi đã thấy và nghe
tiếng của đoàn người Nhật Bản đang tụng kinh. Họ vừa tụng vừa đánh các pháp khí
gồm những chiếc trống nhỏ nghe cũng hay. Chúng tôi dâng hoa quả và tụng một thời
kinh ngắn trước khi trở xuống. Trong khi chúng tôi đang tụng kinh thì có các
đoàn Phật tử Đài Loan và Thái Lan. Họ tranh thủ chiếm không gian và đoàn nào
tụng kinh theo đoàn đó. Tôi được nghe rằng, dịp giữa tháng 3 trời bắt đầu nóng
nên ít người viếng chứ vào mùa hành hương thì Phật tử khắp nơi kéo về rất đông,
không có chỗ chen chân. Nhìn quanh đồi núi, những dây cờ có in chữ Tây Tạng treo
khắp và vẫn còn nằm đó mặc dù đã bạc màu.
Cũng như khắp các Phật tích khác, tình trạng ăn xin cũng
lan tràn. Một số thì kèo nài khách mua sách, hình ảnh; còn lại thì ngồi hai bên
đường niệm Phật xin tiền. Người Việt đến đây cũng thường xuyên nên họ dễ nhận ra
và lúc ấy họ nói tiếng Việt và niệm Nam mô A Di Đà Phật chỉ với mục đích đã
nói.
Rời núi Linh Thứu, chúng tôi đến viếng rừng Trúc (tức
Trúc Lâm – Veluvan/na) – một nơi được cho là của Vua Bimbisara cúng cho đức Phật
sau khi Ngài thành đạo và đến thăm vua như lời hứa trước đó. Theo sử ghi, khi
Phật đến thăm vua thì Phật đã độ 3 anh em Ca Diếp cùng với 1000 đệ tử. Tất cả họ
đều trú tại rừng trúc này nên có lẽ diện tích lúc ấy của nó cũng tương đối rộng
rãi và mát mẽ. Do thời gian và con người tàn phá, hiện tại dù người ta tạo dựng
lại để thu hút khách hành hương nhưng vào bên trong chúng tôi không khỏi ngạc
nhiên. Trúc Lâm giờ đây chỉ là một vườn hoang xơ xác, toàn là cây bạch đàn, cây
xoài và vài bụi tầm vong, trúc. Yếu tố còn lại để cho đây là Phật tích chính là
một tượng Phật và hồ nước phía trước. Theo sử ghi thì đây là hồ Phật thường tắm.
Vậy mà, khi vào cổng khách hành hương phải trả 70 rupees (1,5 đô la). Ngoài ra,
trong vườn còn có một căn nhà nhỏ có thờ Phật nhưng ai vào lễ thì sẽ bị đòi
tiền. Nhiều người thấy mời vào lễ Phật tưởng họ tốt, không ngờ họ gài bẫy đòi
tiền. Dân Ấn Độ là vậy.
Tiếp theo chuyến đi, chúng tôi viếng phế tích đại học
Nalanda – một trường đại học lớn nhất của Phật giáo cho tới hiện tại. Chỉ nhìn
những tàn tích khai quật được, chúng ta có thể thấy quy mô và tầm vóc của nó thế
nào. Phải công nhân là chư vị tiền bối có tầm nhìn xa rộng khi kiến thiết xây
dựng ngôi trường này. Tường dày đặc 2-3 mét rất chắc chắn và có thể tồn tại cả
ngàn năm nếu không bị con người tàn phá. Trường khá rộng và chia nhiều
khu.
Các khu cho sinh viên ở thì kiến trúc gần giống nhau và
rất dễ quản lý. Mỗi khu khoảng 20 – 30 người sinh hoạt chung với nhau. Có lẽ, họ
phân công các vị quản chúng coi sóc việc sinh hoạt trong mỗi khu. Mô hình này
nếu áp dụng cho ngày nay cũng rất hay vì nó giống như quân đội chia thành các
tiểu, trung đội để quản lý và sách tấn tu học.
Các khu chánh điện thờ Phật xây dựng riêng với kiến trúc
cầu kỳ và sắc sảo hơn. Chúng tôi tham quan một số điểm chính mà không đi hết vì
nó khá rộng cần dành nhiều thời gian và cũng vì lý do là bị quấy rầy. Vào cỗng
tham quan mua vé 100 rupees nhưng khi vào trong nếu mấy ông bảo vệ đi theo chỉ
chỏ là một hồi họ xin tiền. Muốn đi bình yên để khảo sát cũng không được với
những người này.
Ngoài 3 điểm trên, còn một số di tích liên quan đến Phật
giáo khác như các hang động, di tích của Ngài Huyền Trang… nhưng chúng tôi chưa
đi đến.
Theo kinh sách chép, ngày xưa, vùng này là thuộc nước
Ma-kiệt-đà hùng mạnh và trù phú. Trải qua bao thăng trầm lịch sử, khách hành
hương đến đây ngoài 2 địa điểm là Linh Thứu thiêng liêng và phế tích đại học
Nalanda lừng danh một thuở đáng chiêm bái; còn lại cuộc sống vẫn nghèo nàn, dân
tình vẫn khốn khổ. Nó không nói lên được vị thế hùng tráng một thời của thủ đô
cổ này. Đây chỉ là cảm nhận của người viết trong một lần hành hương.
Con về đảnh lễ Thứu sơn
Thành tâm tưởng niệm tri ơn Cha lành
Người vì nhân loại, chư thiên
Vân du, giáo hóa, mọi miền thuyết kinh
Trải bao ngàn kiếp tử sinh
Thọ thân cùng tử, bởi vì vô minh
Nay thời phát nguyện trì kinh
Nương theo Phật tổ, sửa mình tiến tu



02:39
oneillhekhih6165
0 nhận xét:
Đăng nhận xét