Pháp
tự của đệ tử nhà Phật thời kỳ đầu không có chữ Thích (ví dụ các ngài Ma-Ha
Ca-Diếp, Mục Kiền Liên, Tu-Bồ-Đề… là đại đệ tử của Phật đều không sử dụng chữ
Thích).
Khi
Phật giáo truyền qua Trung Hoa tới thời nhà Tấn, Ngài Đạo An xướng xuất việc lấy
họ Thích làm họ cho người đi xuất gia, rồi từ sự kiện, chính Ngài theo phong tục
cổ truyền, trước đó theo học với Ngài Trúc Phật Đồ Trừng ngài Đạo-An lấy luôn
tên là Trúc Đạo An và sau vì lấy cớ những người đi xuất gia đều lấy đấng Thích
Tôn làm gốc, vì thế Ngài đổi tên là Thích-Đạo-An cho đến sau nữa Ngài Thích Tuệ
Viễn nối nghiệp thầy mà cũng xưng là Thích Tuệ Viễn. Kịp đến thời nhà Đường,
Ngài Tu Năng khi dâng sớ lên Vua Đường Cao Tôn để xin cáo từ việc cớ già yếu hay
bệnh cũng xưng là Thích Ca Tuệ Năng. Sau đó Phật Giáo truyền qua Việt Nam thông
qua đường Trung Hoa (Bắc Tông) nên Việt Nam cũng học theo.
Theo
sự dịnh nghĩa danh tự thông thường thì chữ Thích có nghĩa: cởi ra, nới ra, giải
thích rõ ràng nghĩa sách tỷ dụ như chữ Thích-Hỗ là giải thích cho rõ nghĩa một
chữ, một câu: Thích Huấn là giải thích cho rõ những lời huấn
giáo.
Ngoài
ra, chữ Thích lại cũng có nghĩa buông thả như trong sách có chữ: “Kiên trì bất
thích” tức là giữ vững không buông, và, chữ “Khai thích vô cô” tức là buông tha
cho kẻ không tội.
Chữ
Thích cũng lại còn có nghĩa tiêu tan hết những nỗi sân hận trong lòng như giảng
câu “Tâm trung vi chi thích nhiên” phải hiểu rằng trong lòng đã được tiêu tan
hết cả phần nào điều sân hận không còn vướng vấp một chút ân hận, não phiền gì
nữa.
Tuy
nhiên, chân nghĩa chữ Thích mà các vị tu hành đặt trước pháp hiệu chỉ có nghĩa
đơn thuần là:
a)
Coi mình là Thích tử, tức là đệ tử của Phật, bởi theo quan niệm Trung
Hoa từ đời Tấn cho rằng những ai theo đạo của đức Thích Ca phải nên lấy theo họ
Thích mà chữ Thích tức là họ Thích Ca cho dễ xưng hô.
b)
Một vị tu theo hạnh khoáng nhiên không vướng mắc phiền não thế
cảnh.
Pháp
danh gồm hai chữ: Chữ đầu chỉ sự liên hệ đến thế hệ trong môn phái theo bài kệ
của Ngài Tổ môn phái đó. Chữ thứ hai là do vị Bổn Sư chọn lựa dựa trên ý nghĩa
của tên người đệ tử (thế danh) để tạo thành một chữ kép mang ý nghĩa hay, đẹp và
có tính khuyến tu. Do Thích bắt nguồn từ Thích Ca chỉ Phật, rất cao quý nên
không được đặt bừa bãi mà chỉ có những người chân tu cao đẹp thật sự mới nên sử
dụng pháp danh này.
Theo
http://facts.baomoi.com/



20:27
oneillhekhih6165
0 nhận xét:
Đăng nhận xét